赠虎髯生诗

(明代)宋濂

虎髯生,铁铸形,金铸声,双睛闪烁如怒鹰。东飞欲尽三韩地,西飞要绝康居城。

刺刺论世事,满口吐甲兵。于焉栫长图,于焉建交营。

地联大牙霜月苦,天控虎口䨧云冥。若笑我言狂,我醉勿复醒。

十万生灵定齑粉,夜半鬼燐烧空青。南方大诸侯,闻之心胆惊。

便遣使者持弓旌,招之至麾下泄此气峥嵘。生出谢使者,人言慎勿听。

逃入积翠巢崚嶒,身衣鹿皮明,首冠竹箨撑,窣窣起向松风行。

虎髯生,狂似李,粗似彭,何不执取红氂丈二鎗,搴旗斩将声谹谹。

宋濂

宋濂(1310—1381)字景濂,号潜溪,别号玄真子、玄真道士、玄真遁叟。汉族,浦江(今浙江浦江县)人,元末明初文学家,曾被明太祖朱元璋誉为“开国文臣之首”,学者称太史公。宋濂与高启、刘基并称为“明初诗文三大家”。他因长孙宋慎牵连胡惟庸党案而被流放茂州,途中病死于夔州。他的代表作品有《送东阳马生序》、《朱元璋奉天讨元北伐檄文》等。

《赠虎髯生诗》拼音标注

zèng hǔ rán shēng shī
hǔ rán shēng,
tiě zhù xíng,
jīn zhù shēng,
shuāng jīng shǎn shuò rú nù yīng。
dōng fēi yù jǐn sān hán dì,
xī fēi yào jué kāng jū chéng。
cì cì lùn shì shì,
mǎn kǒu tǔ jiǎ bīng。
yú yān jiàn cháng tú,
yú yān jiàn jiāo yíng。
dì lián dà yá shuāng yuè kǔ,
tiān kòng hǔ kǒu 䨧 yún míng。
ruò xiào wǒ yán kuáng,
wǒ zùi wù fù xǐng。
shí wàn shēng líng dìng jī fěn,
yè bàn gǔi lín shāo kōng qīng。
nán fāng dà zhū hóu,
wén zhī xīn dǎn liáng。
biàn qiǎn shǐ zhě chí gōng jīng,
zhāo zhī zhì hūi xià xiè cǐ qì zhēng róng。
shēng chū xiè shǐ zhě,
rén yán shèn wù tīng。
táo rù jī cùi cháo léng céng,
shēn yī lù pí míng,
shǒu guān zhú tuò chēng,
sù sù qǐ xiàng sōng fēng xíng。
hǔ rán shēng,
kuáng sì lǐ,
cū sì péng,
hé bù zhí qǔ hóng máo zhàng èr qiāng,
qiān qí zhǎn jiāng shēng hóng hóng。