游仙篇赠邓尊师
(明代)宋濂
真人契玄冲,翩翩泠风俱。游行一气中,流耀周八区。
丹雀衔白环,来授宝秘图。内感炎灵方,欲采三素腴。
鍊成赤明液,郁华凝黍珠。苍龙为濯氛,上玄来辟非。
将期学真侣,度之升紫虚。自知滞尘凡,何能应玄符。
颇闻琵琶峰,肉芝发琼荂。玉掌如婴儿,烈日暴不枯。
定当分刀圭,成此列仙儒。

宋濂
宋濂(1310—1381)字景濂,号潜溪,别号玄真子、玄真道士、玄真遁叟。汉族,浦江(今浙江浦江县)人,元末明初文学家,曾被明太祖朱元璋誉为“开国文臣之首”,学者称太史公。宋濂与高启、刘基并称为“明初诗文三大家”。他因长孙宋慎牵连胡惟庸党案而被流放茂州,途中病死于夔州。他的代表作品有《送东阳马生序》、《朱元璋奉天讨元北伐檄文》等。
《游仙篇赠邓尊师》拼音标注
yóu xiān piān zèng dèng zūn shī
zhēn rén qì xuán chōng,
piān piān líng fēng jù。
yóu xíng yī qì zhōng,
líu yào zhōu bā qū。
dān què xián bái huán,
lái shòu bǎo mì tú。
nèi gǎn yán líng fāng,
yù cǎi sān sù yú。
liàn chéng chì míng yè,
yù huá níng shǔ zhū。
cāng lóng wèi zhuó fēn,
shàng xuán lái pì fēi。
jiāng qī xué zhēn lv̌,
dù zhī shēng zǐ xū。
zì zhī zhì chén fán,
hé néng yìng xuán fú。
pǒ wén pí pá fēng,
ròu zhī fā qióng kuā。
yù zhǎng rú yīng ér,
liè rì bào bù kū。
dìng dāng fēn dāo gūi,
chéng cǐ liè xiān rú。
- 上一篇:送黄尊师西还九宫山
- 下一篇:寄方编修以愚并简徐大年