灵槐诗

(明代)宋濂

难谌惟帝,厥命孔赫。鉴于九有,显相有德。先宋九君,既南而微。

微不遂倾,世臣毗之。世臣之家,鄮山之下。岁时来归,旗节车马。

冯轼而趋,衮衣佩璜。其绶伊何,将相之章。雄城渠渠,黎庶如雨。

相臣戾止,耄倪咸喜。岂无公侯,孰能后昆。三相二王,国存与存。

谁其尸之,其德有始。既受多祜,又有孙子。钜海汤汤,朔风荒荒。

不沦于危,不显其光。孰云菑播,而不有穫。天将昌之,嘉徵允灼。

崇堂有庭,其左有槐。匪植而生,惟德是培。天实培之,或戕于人。

人力虽劳,其能胜天。南园膴膴,有萌期蘖。其本如达,靡有摧害。

始轧而卑,忽拔而穹。其兆斯何,宜卿宜公。明明天子,俊乂是使。

矧兹世家,王公之嗣。嗟尔君子,天休汝膺。何以占之,灵槐在庭。

宋濂

宋濂(1310—1381)字景濂,号潜溪,别号玄真子、玄真道士、玄真遁叟。汉族,浦江(今浙江浦江县)人,元末明初文学家,曾被明太祖朱元璋誉为“开国文臣之首”,学者称太史公。宋濂与高启、刘基并称为“明初诗文三大家”。他因长孙宋慎牵连胡惟庸党案而被流放茂州,途中病死于夔州。他的代表作品有《送东阳马生序》、《朱元璋奉天讨元北伐檄文》等。

《灵槐诗》拼音标注

líng huái shī
nán chén wéi dì,
jué mìng kǒng hè。
jiàn yú jǐu yǒu,
xiǎn xiāng yǒu dé。
xiān sòng jǐu jūn,
jì nán ér wēi。
wēi bù sùi qīng,
shì chén pí zhī。
shì chén zhī jiā,
mào shān zhī xià。
sùi shí lái gūi,
qí jié chē mǎ。
féng shì ér qū,
gǔn yī pèi huáng。
qí shòu yī hé,
jiāng xiāng zhī zhāng。
xióng chéng qú qú,
lí shù rú yǔ。
xiāng chén lì zhǐ,
mào ní xián xǐ。
qǐ wú gōng hóu,
shú néng hòu kūn。
sān xiāng èr wáng,
guó cún yǔ cún。
shúi qí shī zhī,
qí dé yǒu shǐ。
jì shòu duō hù,
yòu yǒu sūn zǐ。
jù hǎi tāng tāng,
shuò fēng huāng huāng。
bù lún yú wēi,
bù xiǎn qí guāng。
shú yún zī bō,
ér bù yǒu huò。
tiān jiāng chāng zhī,
jiā zhēng yǔn zhuó。
chóng táng yǒu tíng,
qí zuǒ yǒu huái。
fěi zhí ér shēng,
wéi dé shì péi。
tiān shí péi zhī,
huò qiāng yú rén。
rén lì sūi láo,
qí néng shèng tiān。
nán yuán hū hū,
yǒu méng qī niè。
qí běn rú dá,
mǐ yǒu cūi hài。
shǐ yà ér bēi,
hū bá ér qióng。
qí zhào sī hé,
yí qīng yí gōng。
míng míng tiān zǐ,
jùn yì shì shǐ。
shěn zī shì jiā,
wáng gōng zhī sì。
jiē ěr jūn zǐ,
tiān xīu rǔ yīng。
hé yǐ zhān zhī,
líng huái zài tíng。