和苏编修㳺东明山诗
(明代)宋濂
东明胜槩实佳哉,图画天然八面开。云影入帘纷似絮,峦光染袂绿于苔。
学书犹忆临池写,采药曾经带雨栽。祗为鱼龙期变化,致令猿鹤互惊猜。
数茎白发虽侵镜,百鍊丹心不作灰。中使传宣承顾问,东朝进讲每低徊。
月移禁掖藏书署,花压瀛洲视草台。岂意衰龄沾异渥,因兹胜赏得重陪。
丁宁杉桂无奇句,约束溪山属骏才。倚杖指林寻故迹,赐衣湿雨借新焙。
名编递玩丛如笋,嘉卉当筵粲若杯。松鼠沿窗行且偃,山禽窥客去仍来。
但知笑齿时频启,何事愁肠日九回。寄语山灵休厌我,看花莫待作诗催。

宋濂
宋濂(1310—1381)字景濂,号潜溪,别号玄真子、玄真道士、玄真遁叟。汉族,浦江(今浙江浦江县)人,元末明初文学家,曾被明太祖朱元璋誉为“开国文臣之首”,学者称太史公。宋濂与高启、刘基并称为“明初诗文三大家”。他因长孙宋慎牵连胡惟庸党案而被流放茂州,途中病死于夔州。他的代表作品有《送东阳马生序》、《朱元璋奉天讨元北伐檄文》等。
《和苏编修㳺东明山诗》拼音标注
hé sū biān xīu yóu dōng míng shān shī
dōng míng shèng gài shí jiā zāi,
tú huà tiān rán bā miàn kāi。
yún yǐng rù lián fēn sì xù,
luán guāng rǎn mèi lv̀ yú tái。
xué shū yóu yì lín chí xiě,
cǎi yào céng jīng dài yǔ zāi。
zhī wèi yú lóng qī biàn huà,
zhì lìng yuán hè hù liáng cāi。
shù jīng bái fā sūi qīn jìng,
bǎi liàn dān xīn bù zuò hūi。
zhōng shǐ chuán xuān chéng gù wèn,
dōng zhāo jìn jiǎng měi dī huái。
yuè yí jìn yè cáng shū shǔ,
huā yā yíng zhōu shì cǎo tái。
qǐ yì shuāi líng zhān yì wò,
yīn zī shèng shǎng dé zhòng péi。
dīng níng shān gùi wú qí jù,
yuē shù xī shān shǔ jùn cái。
yǐ zhàng zhǐ lín xún gù jī,
sì yī shī yǔ jiè xīn bèi。
míng biān dì wán cóng rú sǔn,
jiā hùi dāng yán càn ruò bēi。
sōng shǔ yán chuāng xíng qiě yǎn,
shān qín kūi kè qù réng lái。
dàn zhī xiào chǐ shí pín qǐ,
hé shì chóu cháng rì jǐu húi。
jì yǔ shān líng xīu yàn wǒ,
kàn huā mò dài zuò shī cūi。
- 上一篇:走笔送金贤良
- 下一篇:杂体五首 其一 效颜平原