东阿项羽墓

(清代)黄景仁

将军之身分五体,将军之头走千里。掷将赠友欢平生,汉王得之下鲁城。

可怜即以鲁公瘗,想见重瞳炯难闭。至今燐火光青荧,犹是将军不平气。

昔奠絮酒乌江头,知君毅魄羞江流。怀古复过彭城陌,知君英灵愁故国。

两地招魂不见君,却从此处吊孤坟。美人骏马应同恨,多少英雄末路人!

黄景仁

黄景仁(1749~1783),清代诗人。字汉镛,一字仲则,号鹿菲子,阳湖(今江苏省常州市)人。四岁而孤,家境清贫,少年时即负诗名,为谋生计,曾四方奔波。一生怀才不遇,穷困潦倒,后授县丞,未及补官即在贫病交加中客死他乡,年仅35岁。诗负盛名,为“毗陵七子”之一。诗学李白,所作多抒发穷愁不遇、寂寞凄怆之情怀,也有愤世嫉俗的篇章。七言诗极有特色。亦能词。著有《两当轩全集》。

《东阿项羽墓》拼音标注

dōng ā xiàng yǔ mù
jiāng jūn zhī shēn fēn wǔ tǐ,
jiāng jūn zhī tóu zǒu qiān lǐ。
zhí jiāng zèng yǒu huān píng shēng,
hàn wáng dé zhī xià lǔ chéng。
kě lián jí yǐ lǔ gōng yì,
xiǎng jiàn zhòng tóng jiǒng nán bì。
zhì jīn lín huǒ guāng qīng yíng,
yóu shì jiāng jūn bù píng qì。
xī diàn xù jǐu wū jiāng tóu,
zhī jūn yì pò xīu jiāng líu。
huái gǔ fù guò péng chéng mò,
zhī jūn yīng líng chóu gù guó。
liǎng dì zhāo hún bù jiàn jūn,
què cóng cǐ chù diào gū fén。
měi rén jùn mǎ yìng tóng hèn,
duō shǎo yīng xióng mò lù rén !