
黄景仁
黄景仁(1749~1783),清代诗人。字汉镛,一字仲则,号鹿菲子,阳湖(今江苏省常州市)人。四岁而孤,家境清贫,少年时即负诗名,为谋生计,曾四方奔波。一生怀才不遇,穷困潦倒,后授县丞,未及补官即在贫病交加中客死他乡,年仅35岁。诗负盛名,为“毗陵七子”之一。诗学李白,所作多抒发穷愁不遇、寂寞凄怆之情怀,也有愤世嫉俗的篇章。七言诗极有特色。亦能词。著有《两当轩全集》。
《呈袁简斋太史》拼音标注
chéng yuán jiǎn zhāi tài shǐ
yī dài cái háo yǎng dà xián,
tiān gōng wèi zhì què tiān rán。
wén zhāng cǎo cǎo jiē qiān gǔ,
shì huàn cōng cōng zhǐ shí nián。
zàn jiè yù táng líu xìng shì,
biàn yī gōu lòu zuò shén xiān。
yóu lái míng shì rú míng jiāng,
shúi sì fén yáng fú mìng quán ?
- 上一篇:将之京师杂别 其二
- 下一篇:赠杨荔裳即寄酬令兄蓉裳