飞龙引

(唐代)陈陶

有熊之君好神仙,餐霞炼石三千年。一旦黄龙下九天,
骑龙枿枿升紫烟。万姓攀髯髯堕地,啼呼弓剑飘寒水。
紫鸾八九堕玉笙,金镜空留照魑魅。羽幢褵褷银汉秋,
六宫望断芙蓉愁。应龙下挥中园笑,泓泓水绕青苔洲。
瑞风飒遝天光浅,瑶阙峨峨横露苑。沆瀣楼头紫凤歌,
三株树下青牛饭。鸿胧九阙相玉皇,钧天乐引金华郎。
散花童子鹤衣短,投壶姹女蛾眉长。彤庭侍宴瑶池席,
老兔春高桂宫白。蓬莱下国赐分珪,阿母金桃容小摘。
仙流万缄虫篆春,三十六洞交风云。千年小兆一蝉蜕,
丹台职亚扶桑君。金乌试浴青门水,下界蜉蝣几回死。

陈陶

陈陶(约公元812—约885年):字嵩伯,号三教布衣。《全唐诗》卷七百四十五“陈陶”传作“岭南(一云鄱阳,一云剑浦)人”。然而从其《闽川梦归》等诗题,以及称建水(在今福建南平市东南,即闽江上游)一带山水为“家山”(《投赠福建路罗中丞》)来看,当是剑浦(今福建南平)人,而岭南(今广东广西一带)或鄱阳(今江西波阳)只是他的祖籍。早年游学长安,善天文历象,尤工诗。举进士不第,遂恣游名山。唐宣宗大中(847—860年)时,隐居洪州西山(在今江西新建县西),后不知所终。有诗十卷,已散佚,后人辑有《陈嵩伯诗集》一卷。

《飞龙引》拼音标注

fēi lóng yǐn
yǒu xióng zhī jūn hǎo shén xiān,
cān xiá liàn shí sān qiān nián。
yī dàn huáng lóng xià jǐu tiān,
qí lóng niè niè shēng zǐ yān。
wàn xìng pān rán rán duò dì,
tí hū gōng jiàn piāo hán shǔi。
zǐ luán bā jǐu duò yù shēng,
jīn jìng kōng líu zhào chī mèi。
yǔ chuáng lí shī yín hàn qīu,
lìu gōng wàng duàn fú róng chóu。
yìng lóng xià hūi zhōng yuán xiào,
hóng hóng shǔi rào qīng tái zhōu。
rùi fēng sà tà tiān guāng qiǎn,
yáo què é é héng lù yuàn。
háng xiè lóu tóu zǐ fèng gē,
sān zhū shù xià qīng níu fàn。
hóng lóng jǐu què xiāng yù huáng,
jūn tiān lè yǐn jīn huá láng。
sàn huā tóng zǐ hè yī duǎn,
tóu hú chà nv̌ é méi cháng。
tóng tíng shì yàn yáo chí xí,
lǎo tù chūn gāo gùi gōng bái。
péng lái xià guó sì fēn gūi,
ā mǔ jīn táo róng xiǎo zhāi。
xiān líu wàn jiān chóng zhuàn chūn,
sān shí lìu dòng jiāo fēng yún。
qiān nián xiǎo zhào yī chán shùi,
dān tái zhí yà fú sāng jūn。
jīn wū shì yù qīng mén shǔi,
xià jiè fú yóu jī húi sǐ。