贺新郎·睡起啼莺语

(宋代)叶梦得

睡起啼莺语。掩青苔、房栊向晚,乱红无数。吹尽残花无人见,惟有垂杨自舞。渐暖霭、初回轻暑。宝扇重寻明月影,暗尘侵、尚有乘鸾女。惊旧恨,遽如许。江南梦断横江渚。浪黏天、葡萄涨绿,半空烟雨。无限楼前沧波意,谁采苹花寄取。但怅望、兰舟容与。万里云帆何时到,送孤鸿、目断千山阻。谁为我,唱金缕。

叶梦得

叶梦得(1077~1148) 宋代词人。字少蕴。苏州吴县人。绍圣四年(1097)登进士第,历任翰林学士、户部尚书、江东安抚大使等官职。晚年隐居湖州弁山玲珑山石林,故号石林居士,所著诗文多以石林为名,如《石林燕语》、《石林词》、《石林诗话》等。绍兴十八年卒,年七十二。死后追赠检校少保。 在北宋末年到南宋前半期的词风变异过程中,叶梦得是起到先导和枢纽作用的重要词人。作为南渡词人中年辈较长的一位,叶梦得开拓了南宋前半期以"气"入词的词坛新路。叶词中的气主要表现在英雄气、狂气、逸气三方面。

《贺新郎·睡起啼莺语》拼音标注

hè xīn láng · shùi qǐ tí yīng yǔ
shùi qǐ tí yīng yǔ。
yǎn qīng tái 、 fáng lóng xiàng wǎn,
luàn hóng wú shù。
chūi jǐn cán huā wú rén jiàn,
wéi yǒu chúi yáng zì wǔ。
jiàn nuǎn ǎi 、 chū húi qīng shǔ。
bǎo shàn zhòng xún míng yuè yǐng,
àn chén qīn 、 shàng yǒu chéng luán nv̌。
liáng jìu hèn,
jù rú xǔ。
jiāng nán mèng duàn héng jiāng zhǔ。
làng nián tiān 、 pú táo zhǎng lv̀,
bàn kōng yān yǔ。
wú xiàn lóu qián cāng bō yì,
shúi cǎi píng huā jì qǔ。
dàn chàng wàng 、 lán zhōu róng yǔ。
wàn lǐ yún fān hé shí dào,
sòng gū hóng 、 mù duàn qiān shān zǔ。
shúi wèi wǒ,
chàng jīn lv̌ 。