青霞洞天偕章三益佥事观石枰
(明代)胡翰
常恐玄发变,未谐沧海情。
今晨属休暇,文彦皆合并。
方舟济沙步,飞盖指岩扃。
青霞天之表,赤日午正停。
息阴无择木,抱渴无藏冰。
宁知大火维,有此真福庭。
巨石跨千尺,如梁架青冥。
深疑地肺开,洞见天光明。
玉树交左右,禽鸟无一声。
凉风度涧水,炎浊荡然清。
昔闻偶弈者,坐隐交心兵。
相持势方急,旁睨耽若醒。
柯烂胡不归,海枯固其恒。
蛮触递翻覆,大化何由停。
不如饮美酒,且置石间枰。

胡翰
胡翰,字仲申(一三o七至一三八一),一字仲子,浙江金华人。官衢州府教授。洪武乙酉纂修元史书成,赐白金文绮,辞归卜居长山之阳,学者称曰长山先生。工书,王世贞国朝名贤遗墨,有其书迹。卒年七十五。《宾州续稿》、《金华先民传》.
《青霞洞天偕章三益佥事观石枰》拼音标注
qīng xiá dòng tiān xié zhāng sān yì qiān shì guān shí píng
tài mò yī wèi kè,
shū hū sān sì líng。
cháng kǒng xuán fā biàn,
wèi xié cāng hǎi qíng。
jīn chén shǔ xīu xiá,
wén yàn jiē hé bìng。
fāng zhōu jì shā bù,
fēi gài zhǐ yán jiōng。
qīng xiá tiān zhī biǎo,
chì rì wǔ zhèng tíng。
xī yīn wú zé mù,
bào kě wú cáng bīng。
níng zhī dà huǒ wéi,
yǒu cǐ zhēn fú tíng。
jù shí kuà qiān chǐ,
rú liáng jià qīng míng。
shēn yí dì fèi kāi,
dòng jiàn tiān guāng míng。
yù shù jiāo zuǒ yòu,
qín niǎo wú yī shēng。
liáng fēng dù jiàn shǔi,
yán zhuó dàng rán qīng。
xī wén ǒu yì zhě,
zuò yǐn jiāo xīn bīng。
xiāng chí shì fāng jí,
páng nì dān ruò xǐng。
kē làn hú bù gūi,
hǎi kū gù qí héng。
mán hóng dì fān fù,
dà huà hé yóu tíng。
bù rú yǐn měi jǐu,
qiě zhì shí jiān píng 。