拟古九首 其三

(明代)胡翰

节节复促促,雄鸣雌自续。借问此何音,有鸟人不畜。

三文被身体,五采烂盈目。声谐九成奏,灵出众羽族。

自从阿阁倾,再改岐山卜。千年不来仪,四野多毈殰。

德诚已微,天路清且穆。愿因东南风,吹度玉笙曲。

胡翰

胡翰,字仲申(一三o七至一三八一),一字仲子,浙江金华人。官衢州府教授。洪武乙酉纂修元史书成,赐白金文绮,辞归卜居长山之阳,学者称曰长山先生。工书,王世贞国朝名贤遗墨,有其书迹。卒年七十五。《宾州续稿》、《金华先民传》.

《拟古九首 其三》拼音标注

nǐ gǔ jǐu shǒu qí sān
jié jié fù cù cù,
xióng míng cí zì xù。
jiè wèn cǐ hé yīn,
yǒu niǎo rén bù chù。
sān wén bèi shēn tǐ,
wǔ cǎi làn yíng mù。
shēng xié jǐu chéng zòu,
líng chū zhòng yǔ zú。
zì cóng ā gé qīng,
zài gǎi qí shān bǔ。
qiān nián bù lái yí,
sì yě duō duàn dú。
shì dé chéng yǐ wēi,
tiān lù qīng qiě mù。
yuàn yīn dōng nán fēng,
chūi dù yù shēng qū。