康山

(清代)鲍皋

何人能活李空同,此地名高康武功。烟草萋迷三月暮,琵琶偃蹇大江东。

宦官祸实深倾国,朋友交犹见古风。乐府歌鬟争解唱,鸣珂著屐等闲中。

鲍皋

鲍皋(1708—1765) ,清朝江苏镇江丹徒人,字步江,号海门。国子生。乾隆初,举博学鸿词,不就。壮岁游姑苏、武林,客淮扬间,晚年颓放。善画,尤以诗赋名。沈德潜尝称其与余京、张曾为“京口三诗人”。

《康山》拼音标注

kāng shān
hé rén néng huó lǐ kōng tóng,
cǐ dì míng gāo kāng wǔ gōng。
yān cǎo qī mí sān yuè mù,
pí pá yǎn jiǎn dà jiāng dōng。
huàn guān huò shí shēn qīng guó,
péng yǒu jiāo yóu jiàn gǔ fēng。
lè fǔ gē huán zhēng jiě chàng,
míng kē zhù jī děng xián zhōng。