秦淮歌送陈文振

(明代)史鉴

停君金叵罗,听我秦淮歌。长江西来几千里,沿洄直入台城里。

浮青荡绿南北流,至今犹号秦淮水。秦淮之水能容舟,秦淮之上花满楼。

美人捲帘垂玉钩,太白仙人清夜游,酒酣乘月往石头。

棹歌渡淮水,倒披紫绮裘。英风撼五岳,豪气溢九州。

迩来四千四百九十五甲子,无人继此移山倒海之风流。

水光依然月如故,断云零落令人愁。岂无清歌与美酒,与子碌碌诚堪羞。

我歌秦淮歌,送君秦淮去。城西酒楼在何处,主人今非旧孙楚,且须痛饮歌达曙。

达曙歌,醉方寝。笑压吴姬股为枕,满身模糊覆宫锦。

明年我亦泛秦淮,手解金龟就君饮。

史鉴

史鉴(1434—1496),字明古,号西村,别署西村逸史。南直隶苏州府吴县(今属江苏)人。生于明宣宗宣德九年,卒于明孝宗弘治九年,年六十三岁。书无不读,尤熟于史。一生淡于名利和官宦,友人引荐他入朝,他多次婉言推辞,一直隐居不仕,隐留心经世之务。每有客人到访,则陈列三代秦汉器物及唐宋以来古籍、书画名品,互相鉴赏和题签。其收藏处所名有“日鉴堂”。正德间,吴中高士首推沈周,史鉴次之,所作《晴雨霁三游西湖》,为游记文学经典,有《西村集》八卷,见《四库总目》。

《秦淮歌送陈文振》拼音标注

qín huái gē sòng chén wén zhèn
tíng jūn jīn pǒ luō,
tīng wǒ qín huái gē。
cháng jiāng xī lái jī qiān lǐ,
yán húi zhí rù tái chéng lǐ。
fú qīng dàng lv̀ nán běi líu,
zhì jīn yóu hào qín huái shǔi。
qín huái zhī shǔi néng róng zhōu,
qín huái zhī shàng huā mǎn lóu。
měi rén juǎn lián chúi yù gōu,
tài bái xiān rén qīng yè yóu,
jǐu hān chéng yuè wǎng shí tóu。
zhuō gē dù huái shǔi,
dǎo pī zǐ qǐ qíu。
yīng fēng hàn wǔ yuè,
háo qì yì jǐu zhōu。
ěr lái sì qiān sì bǎi jǐu shí wǔ jiǎ zǐ,
wú rén jì cǐ yí shān dǎo hǎi zhī fēng líu。
shǔi guāng yī rán yuè rú gù,
duàn yún líng luò lìng rén chóu。
qǐ wú qīng gē yǔ měi jǐu,
yǔ zǐ lù lù chéng kān xīu。
wǒ gē qín huái gē,
sòng jūn qín huái qù。
chéng xī jǐu lóu zài hé chù,
zhǔ rén jīn fēi jìu sūn chǔ,
qiě xū tòng yǐn gē dá shù。
dá shù gē,
zùi fāng qǐn。
xiào yā wú jī gǔ wèi zhěn,
mǎn shēn mó hú fù gōng jǐn。
míng nián wǒ yì fàn qín huái,
shǒu jiě jīn gūi jìu jūn yǐn。