和姚公绶宴浦氏写山楼韵

(明代)史鉴

地据东南胜,楼居缥缈中。使君持节过,朋从盍簪同。

感旧咸来雨,凭高欲御风。琐窗窥皓月,复道驾晴虹。

隐几皆天籁,抡才尽国工。寻盟山在近,逝景水流东。

写画成三绝,操文送五穷。报签惊漏永,下箸觉盘空。

久住忘为客,相看半是翁。酒酣挥剡楮,句隽压吴枫。

捷似奔泉骥,飘如戏海鸿。花枝赢鬓白,帘幕障尘红。

咏雅思求友,歌风念在公。流苏垂娿娜,嘉树映玲珑。

共讶才无敌,还闻剑有雄。抠衣争厕坐,闭户自编蓬。

已分鸠飞莽,遥怜凤宿桐。睹明惭爝火,效响类鸣虫。

爱士怀徐庶,传经陋马融。未能跻雁荡,徒欲倚崆峒。

俗美便肥遁,时平不尚功。且拚陶令醉,莫问许丞聋。

技痒聊赓韵,暌违阻发蒙。学书期捧砚,侍射愿持丰。

望望淮南远,驰情古桂丛。

史鉴

史鉴(1434—1496),字明古,号西村,别署西村逸史。南直隶苏州府吴县(今属江苏)人。生于明宣宗宣德九年,卒于明孝宗弘治九年,年六十三岁。书无不读,尤熟于史。一生淡于名利和官宦,友人引荐他入朝,他多次婉言推辞,一直隐居不仕,隐留心经世之务。每有客人到访,则陈列三代秦汉器物及唐宋以来古籍、书画名品,互相鉴赏和题签。其收藏处所名有“日鉴堂”。正德间,吴中高士首推沈周,史鉴次之,所作《晴雨霁三游西湖》,为游记文学经典,有《西村集》八卷,见《四库总目》。

《和姚公绶宴浦氏写山楼韵》拼音标注

hé yáo gōng shòu yàn pǔ shì xiě shān lóu yùn
dì jù dōng nán shèng,
lóu jū piǎo miǎo zhōng。
shǐ jūn chí jié guò,
péng cóng hé zān tóng。
gǎn jìu xián lái yǔ,
píng gāo yù yù fēng。
suǒ chuāng kūi hào yuè,
fù dào jià qíng hóng。
yǐn jī jiē tiān lài,
lún cái jǐn guó gōng。
xún méng shān zài jìn,
shì jǐng shǔi líu dōng。
xiě huà chéng sān jué,
cāo wén sòng wǔ qióng。
bào qiān liáng lòu yǒng,
xià zhù jué pán kōng。
jǐu zhù wàng wèi kè,
xiāng kàn bàn shì wēng。
jǐu hān hūi yǎn chǔ,
jù jùn yā wú fēng。
jié sì bēn quán jì,
piāo rú xì hǎi hóng。
huā zhī yíng bìn bái,
lián mù zhàng chén hóng。
yǒng yǎ sī qíu yǒu,
gē fēng niàn zài gōng。
líu sū chúi ē nuó,
jiā shù yìng líng lóng。
gòng yà cái wú dí,
huán wén jiàn yǒu xióng。
kōu yī zhēng cè zuò,
bì hù zì biān péng。
yǐ fēn jīu fēi mǎng,
yáo lián fèng sù tóng。
dǔ míng cán jué huǒ,
xiào xiǎng lèi míng chóng。
ài shì huái xú shù,
chuán jīng lòu mǎ róng。
wèi néng jī yàn dàng,
tú yù yǐ kōng tóng。
sú měi biàn féi dùn,
shí píng bù shàng gōng。
qiě pàn táo lìng zùi,
mò wèn xǔ chéng lóng。
jì yǎng liáo gēng yùn,
kúi wéi zǔ fā méng。
xué shū qī pěng yàn,
shì shè yuàn chí fēng。
wàng wàng huái nán yuǎn,
chí qíng gǔ gùi cóng。