酹江月 次王君阳李敏之过龙门韵

(元代)曹伯启

洪崖中断,似蜃楼幻出、层檐叠脊。欲问真源凌绝顶,安得乘风脊翮。势利相忘,驱驰不惮,面背皆京国。源泉混混,恍如夹右碣石。遥想巢父襟怀,东溟烟雾里,片帆如席。逸气峥嵘今老矣,惆怅剑门千尺。细草平沙,敝裘羸马,长路无人识。家山回首,不应犹作行客。

曹伯启

曹伯启(1255—1333)元文学家。字士开。砀山(今属安徽)人。元世祖至元中,荐除冀州教授,累迁集贤侍读学士,进御史台侍御史,出浙西廉访使。泰定初以年老告退。天历初,起任淮东廉访使,拜陕酉诸道行台御史中丞,辞疾不起。赠河南行省左丞,谥文贞。性庄肃,奉身清约。著有《曹文贞公诗集》(一名《汉泉漫稿》)十卷。生平事迹见《曹文贞公诗集》附录曹鉴《溢文贞公神道碑铭》、《元史》卷一七六。

《酹江月 次王君阳李敏之过龙门韵》拼音标注

lèi jiāng yuè cì wáng jūn yáng lǐ mǐn zhī guò lóng mén yùn
hóng yá zhōng duàn,
sì shèn lóu huàn chū 、 céng yán dié jí。
yù wèn zhēn yuán líng jué dǐng,
ān dé chéng fēng jí hé。
shì lì xiāng wàng,
qū chí bù dàn,
miàn bèi jiē jīng guó。
yuán quán hùn hùn,
huǎng rú jiā yòu jié shí。
yáo xiǎng cháo fù jīn huái,
dōng míng yān wù lǐ,
piàn fān rú xí。
yì qì zhēng róng jīn lǎo yǐ,
chóu chàng jiàn mén qiān chǐ。
xì cǎo píng shā,
bì qíu léi mǎ,
cháng lù wú rén shì。
jiā shān húi shǒu,
bù yìng yóu zuò xíng kè 。