红袖扶 酌酒

(南北朝)王寂

风拂冰檐,镇犀动、翠帘珠箔。秘壶暖、宫黄破萼。宝薰闲却。玻璃瓮头,漉雪擘新橙,秀色浮杯杓。双蛾小,骊珠一串,梁尘惊落。俗事何时了,便可束置之高阁。笑半纸功名,何物被人拘缚。青春等闲背我,趁良时、莫惜追行乐。玉山倒,从教唤起,红袖扶著。

王寂

王寂(1128~1194)金代文学家。字元老,号拙轩,蓟州玉田(今河北玉田)人。德三年进士,历仕太原祁县令、真定少尹兼河北西路兵马副都总管。大定二十六年,因救灾之事蒙冤,被贬蔡州防御使,后以中都路转运使致仕。卒谥文肃。工诗文,诗境清刻镵露,古文博大疏畅,著有《拙轩集》。

《红袖扶 酌酒》拼音标注

hóng xìu fú zhuó jǐu
fēng fú bīng yán,
zhèn xī dòng 、 cùi lián zhū bó。
mì hú nuǎn 、 gōng huáng pò è。
bǎo xūn xián què。
bō lí wèng tóu,
lù xuě bò xīn chéng,
xìu sè fú bēi sháo。
shuāng é xiǎo,
lí zhū yī chuàn,
liáng chén liáng luò。
sú shì hé shí le,
biàn kě shù zhì zhī gāo gé。
xiào bàn zhǐ gōng míng,
hé wù bèi rén jū fú。
qīng chūn děng xián bèi wǒ,
chèn liáng shí 、 mò xī zhūi xíng lè。
yù shān dǎo,
cóng jiào huàn qǐ,
hóng xìu fú zhù 。