哭田去华

(南北朝)王寂

此老初无适俗韵,请归田里傲南窗。平时谁送杨临贺,死日共南张曲江。

人果赎兮身可百,士能如此国无双。佳城一闭风流尽,尚想修文对漆缸。

王寂

王寂(1128~1194)金代文学家。字元老,号拙轩,蓟州玉田(今河北玉田)人。德三年进士,历仕太原祁县令、真定少尹兼河北西路兵马副都总管。大定二十六年,因救灾之事蒙冤,被贬蔡州防御使,后以中都路转运使致仕。卒谥文肃。工诗文,诗境清刻镵露,古文博大疏畅,著有《拙轩集》。

《哭田去华》拼音标注

kū tián qù huá
cǐ lǎo chū wú shì sú yùn,
qǐng gūi tián lǐ ào nán chuāng。
píng shí shúi sòng yáng lín hè,
sǐ rì gòng nán zhāng qū jiāng。
rén guǒ shú xī shēn kě bǎi,
shì néng rú cǐ guó wú shuāng。
jiā chéng yī bì fēng líu jǐn,
shàng xiǎng xīu wén dùi qī gāng。