
王寂
王寂(1128~1194)金代文学家。字元老,号拙轩,蓟州玉田(今河北玉田)人。德三年进士,历仕太原祁县令、真定少尹兼河北西路兵马副都总管。大定二十六年,因救灾之事蒙冤,被贬蔡州防御使,后以中都路转运使致仕。卒谥文肃。工诗文,诗境清刻镵露,古文博大疏畅,著有《拙轩集》。
《奉题少保张公曲阿别墅二首 其一》拼音标注
fèng tí shǎo bǎo zhāng gōng qū ā bié shù èr shǒu qí yī
xīu mù shí shí sàn mǎ tí,
lv̀ yīn rú rǎn zhuǎn cháng dī。
dì chéng hé qì róng chūn pǔ,
xiāng guó yú bō dào yǔ xī。
wú shù gūi yú xīn zuò zhǔ,
bù yán táo lǐ zì chéng xī。
shèng shí zhèng yào chuán yī shì,
hè jiān cóng qú lǎo hùi jī。
- 上一篇:奉题少保张公曲阿别墅二首 其二
- 下一篇:哭僧义和二首 其二