
王寂
王寂(1128~1194)金代文学家。字元老,号拙轩,蓟州玉田(今河北玉田)人。德三年进士,历仕太原祁县令、真定少尹兼河北西路兵马副都总管。大定二十六年,因救灾之事蒙冤,被贬蔡州防御使,后以中都路转运使致仕。卒谥文肃。工诗文,诗境清刻镵露,古文博大疏畅,著有《拙轩集》。
《上南京留守完颜公二首 其一》拼音标注
shàng nán jīng líu shǒu wán yán gōng èr shǒu qí yī
shèng zhāo dūn mù zhòng fēn fēng,
bù xué chéng wáng xì jiǎn tóng。
zhōng yǐ ā héng rèn tiān xià,
zàn líu xiāo jiǎn shǒu guān zhōng。
qióng biān lv̀ yě rén yān jiē,
yǒng rì huáng táng yù sòng kōng。
jù shǒu bù yìng piān fú dì,
hùi gūi diào dǐng zàn yuán gōng。