大江东去 美人
(南北朝)王寂
破瓜年纪,黛螺垂、双髻珍珠罗抹。娅?吴音娇滴滴,风里啼莺声怯。飞燕精神,惊鸿标致,初按梁州彻。舞裙微褪,汗香融透春雪。少陵词客多情,当年曾烂赏,湖州风月。自恨寻春来已暮,子满芳枝空结。湘佩轻抛,韩香偷许,空想凌波袜。章台杨柳,可堪容易攀折。

王寂
王寂(1128~1194)金代文学家。字元老,号拙轩,蓟州玉田(今河北玉田)人。德三年进士,历仕太原祁县令、真定少尹兼河北西路兵马副都总管。大定二十六年,因救灾之事蒙冤,被贬蔡州防御使,后以中都路转运使致仕。卒谥文肃。工诗文,诗境清刻镵露,古文博大疏畅,著有《拙轩集》。
《大江东去 美人》拼音标注
dà jiāng dōng qù měi rén
pò guā nián jì,
dài luó chúi 、 shuāng jì zhēn zhū luō mǒ。
yà ? wú yīn jiāo dī dī,
fēng lǐ tí yīng shēng qiè。
fēi yàn jīng shén,
liáng hóng biāo zhì,
chū àn liáng zhōu chè。
wǔ qún wēi tùn,
hàn xiāng róng tòu chūn xuě。
shǎo líng cí kè duō qíng,
dāng nián céng làn shǎng,
hú zhōu fēng yuè。
zì hèn xún chūn lái yǐ mù,
zǐ mǎn fāng zhī kōng jié。
xiāng pèi qīng pāo,
hán xiāng tōu xǔ,
kōng xiǎng líng bō wà。
zhāng tái yáng lǐu,
kě kān róng yì pān zhé 。