寄题蜀先主庙 其二

(南北朝)王寂

天下英雄惟使君,本初之辈不须论。初无尺土三分国,遽陨长星五丈原。

简策功名成废纸,岁时箫鼓闹荒村。犹胜故国不归去,叫断西风杜宇魂。

王寂

王寂(1128~1194)金代文学家。字元老,号拙轩,蓟州玉田(今河北玉田)人。德三年进士,历仕太原祁县令、真定少尹兼河北西路兵马副都总管。大定二十六年,因救灾之事蒙冤,被贬蔡州防御使,后以中都路转运使致仕。卒谥文肃。工诗文,诗境清刻镵露,古文博大疏畅,著有《拙轩集》。

《寄题蜀先主庙 其二》拼音标注

jì tí shǔ xiān zhǔ miào qí èr
tiān xià yīng xióng wéi shǐ jūn,
běn chū zhī bèi bù xū lùn。
chū wú chǐ tǔ sān fēn guó,
jù yǔn cháng xīng wǔ zhàng yuán。
jiǎn cè gōng míng chéng fèi zhǐ,
sùi shí xiāo gǔ nào huāng cūn。
yóu shèng gù guó bù gūi qù,
jiào duàn xī fēng dù yǔ hún。