
王寂
王寂(1128~1194)金代文学家。字元老,号拙轩,蓟州玉田(今河北玉田)人。德三年进士,历仕太原祁县令、真定少尹兼河北西路兵马副都总管。大定二十六年,因救灾之事蒙冤,被贬蔡州防御使,后以中都路转运使致仕。卒谥文肃。工诗文,诗境清刻镵露,古文博大疏畅,著有《拙轩集》。
《送刘子高宰新政二首 其一》拼音标注
sòng líu zǐ gāo zǎi xīn zhèng èr shǒu qí yī
wú rán dé yì gǔ hé nán,
zhèng shì yìng xū chū xiào tán。
dàn xǐ shí píng yóu shèng zhǔ,
bù yōu xiàn xiào xuǎn zhōng nán。
zǐ wén yǐ guàn sān wú yùn,
shū yè xīu cí qī bù kān。
xiǎng jiàn xì mín duō shòu sì,
cháng guān rú shǔi lì xīu tān。