碧济泉清安寺

(南北朝)王寂

突兀层峰刻削成,嵌空金碧郁峥嵘。长松万壑海潮上,飞瀑半天山雨倾。

白石清泉良负尔,红尘乌帽可怜生。僧窗不厌俗人污,暂息劳筋睡到明。

王寂

王寂(1128~1194)金代文学家。字元老,号拙轩,蓟州玉田(今河北玉田)人。德三年进士,历仕太原祁县令、真定少尹兼河北西路兵马副都总管。大定二十六年,因救灾之事蒙冤,被贬蔡州防御使,后以中都路转运使致仕。卒谥文肃。工诗文,诗境清刻镵露,古文博大疏畅,著有《拙轩集》。

《碧济泉清安寺》拼音标注

bì jì quán qīng ān sì
tū wù céng fēng kè xuē chéng,
qiàn kōng jīn bì yù zhēng róng。
cháng sōng wàn hè hǎi cháo shàng,
fēi pù bàn tiān shān yǔ qīng。
bái shí qīng quán liáng fù ěr,
hóng chén wū mào kě lián shēng。
sēng chuāng bù yàn sú rén wū,
zàn xī láo jīn shùi dào míng。