
王寂
王寂(1128~1194)金代文学家。字元老,号拙轩,蓟州玉田(今河北玉田)人。德三年进士,历仕太原祁县令、真定少尹兼河北西路兵马副都总管。大定二十六年,因救灾之事蒙冤,被贬蔡州防御使,后以中都路转运使致仕。卒谥文肃。工诗文,诗境清刻镵露,古文博大疏畅,著有《拙轩集》。
《平夷道中二首 其二》拼音标注
píng yí dào zhōng èr shǒu qí èr
gūi sī qīu lái rì rì tiān,
nǐ jiāng yú hèn jì jiāng yān。
dōng huá jǐu yàn tà hóng ruǎn,
běi yǒu cháng sī fù hēi tián。
shì lù qióng tōng duān shì mèng,
rén qíng hán rè dòng rú diàn。
ér cáo zòng yǒu yīng xióng shǒu,
dì kǒng yīng xióng wèi jí rán。