大江东去·芳姿蕙态

(南北朝)王寂

芳姿蕙态,笑人间、脂粉寻常红白。大抵风流天也惜,赋与梅魂兰魄。元相名姝,谢家尤物,缥缈真仙格。朝来酒恶,可人一笑冰释。韩郎老矣情怀,鬓丝禅榻,花落茶烟湿。心字殷勤通一线,千劫消磨不得。被底春温,尊前风味,回首伤春客。却愁云散,等闲好梦难觅。

王寂

王寂(1128~1194)金代文学家。字元老,号拙轩,蓟州玉田(今河北玉田)人。德三年进士,历仕太原祁县令、真定少尹兼河北西路兵马副都总管。大定二十六年,因救灾之事蒙冤,被贬蔡州防御使,后以中都路转运使致仕。卒谥文肃。工诗文,诗境清刻镵露,古文博大疏畅,著有《拙轩集》。

《大江东去·芳姿蕙态》拼音标注

dà jiāng dōng qù · fāng zī hùi tài
fāng zī hùi tài,
xiào rén jiān 、 zhī fěn xún cháng hóng bái。
dà dǐ fēng líu tiān yě xī,
fù yǔ méi hún lán pò。
yuán xiāng míng shū,
xiè jiā yóu wù,
piǎo miǎo zhēn xiān gé。
zhāo lái jǐu è,
kě rén yī xiào bīng shì。
hán láng lǎo yǐ qíng huái,
bìn sī shàn tà,
huā luò chá yān shī。
xīn zì yīn qín tōng yī xiàn,
qiān jié xiāo mó bù dé。
bèi dǐ chūn wēn,
zūn qián fēng wèi,
húi shǒu shāng chūn kè。
què chóu yún sàn,
děng xián hǎo mèng nán mì 。