水调歌头 戊申季秋月十有九日 赏芙蓉於汝

(南北朝)王寂

,盖暮年游宦之情不能已也岸柳飘疏翠,篱菊减幽香。蝶愁蜂懒无赖,冷落过重阳。应为百花开尽,天公著意留与,尤物殿秋光。霁月炯疏影,晨露?红妆。柰无情,风共雨,送新霜。嫁晚还惊衰早,容易度年芳。只恐韶颜难驻,拟倩丹青写照,谁唤剑南昌。我亦伤流落,老泪不成行。

王寂

王寂(1128~1194)金代文学家。字元老,号拙轩,蓟州玉田(今河北玉田)人。德三年进士,历仕太原祁县令、真定少尹兼河北西路兵马副都总管。大定二十六年,因救灾之事蒙冤,被贬蔡州防御使,后以中都路转运使致仕。卒谥文肃。工诗文,诗境清刻镵露,古文博大疏畅,著有《拙轩集》。

《水调歌头 戊申季秋月十有九日,赏芙蓉於汝》拼音标注

shǔi diào gē tóu wù shēn jì qīu yuè shí yǒu jǐu rì,shǎng fú róng yú rǔ

gài mù nián yóu huàn zhī qíng bù néng yǐ yě àn lǐu piāo shū cùi,
lí jú jiǎn yōu xiāng。
dié chóu fēng lǎn wú lài,
lěng luò guò zhòng yáng。
yìng wèi bǎi huā kāi jǐn,
tiān gōng zhù yì líu yǔ,
yóu wù diàn qīu guāng。
jì yuè jiǒng shū yǐng,
chén lù ? hóng zhuāng。
nài wú qíng,
fēng gòng yǔ,
sòng xīn shuāng。
jià wǎn huán liáng shuāi zǎo,
róng yì dù nián fāng。
zhǐ kǒng sháo yán nán zhù,
nǐ qiàn dān qīng xiě zhào,
shúi huàn jiàn nán chāng。
wǒ yì shāng líu luò,
lǎo lèi bù chéng xíng 。