席上赠马杨陈□□□
(南北朝)王寂
君辞绛帐尸糟曲,公草玄经守薜萝。一坐尽惊真俊尔,半生不语奈痴何。
清谈缓举玉如意,痛饮屡翻金叵罗。眼界幸无俗物恼,释然一笑散千疴。

王寂
王寂(1128~1194)金代文学家。字元老,号拙轩,蓟州玉田(今河北玉田)人。德三年进士,历仕太原祁县令、真定少尹兼河北西路兵马副都总管。大定二十六年,因救灾之事蒙冤,被贬蔡州防御使,后以中都路转运使致仕。卒谥文肃。工诗文,诗境清刻镵露,古文博大疏畅,著有《拙轩集》。
《席上赠马杨陈□□□》拼音标注
xí shàng zèng mǎ yáng chén □ □ □
jūn cí jiàng zhàng shī zāo qū,
gōng cǎo xuán jīng shǒu bì luó。
yī zuò jǐn liáng zhēn jùn ěr,
bàn shēng bù yǔ nài chī hé。
qīng tán huǎn jǔ yù rú yì,
tòng yǐn lv̌ fān jīn pǒ luō。
yǎn jiè xìng wú sú wù nǎo,
shì rán yī xiào sàn qiān kē。