饯张判簿 其二
(明代)蓝仁
王事贤劳白发新,承恩此日许为民。久操判笔初停手,还著儒衣却称身。
惜别敬持杯酒饯,投閒暂卜草堂邻。故园松菊催归兴,目送飞鸿北向秦。

蓝仁
蓝仁(1315-?)字静之,自号蓝山拙者,与弟蓝智同均为元末明初诗人,崇安将村里(今福建武夷山市星村镇)人。二蓝早年跟随福州名儒林泉生学《春秋》,又跟武夷山隐士杜本学《诗经》,博采众长,形成自己的风格,后人评价他们的诗风类似盛唐,兼有中晚唐诗人优点,既学唐人,又不失自己的个性。蓝仁不事科举,一意为诗,“杖履遍武夷”,傲啸山林,过着闲适的田园生活。后辟武夷书院山长,迁邵武尉,不赴。明初内附,例徙濠梁,数月放归,自此隐于闾里。
《饯张判簿 其二》拼音标注
jiàn zhāng pàn bù qí èr
wáng shì xián láo bái fā xīn,
chéng ēn cǐ rì xǔ wèi mín。
jǐu cāo pàn bǐ chū tíng shǒu,
huán zhù rú yī què chēng shēn。
xī bié jìng chí bēi jǐu jiàn,
tóu xián zàn bǔ cǎo táng lín。
gù yuán sōng jú cūi gūi xīng,
mù sòng fēi hóng běi xiàng qín。