酬伯颖见访

(明代)蓝仁

开门春日枉良朋,扶病相迎愧未能。采药久知来北谷,种瓜犹未住东陵。

丹砂变化神仙术,白帽风流隐逸称。老我无由筋力健,庐峰云壑拟同登。

蓝仁

蓝仁(1315-?)字静之,自号蓝山拙者,与弟蓝智同均为元末明初诗人,崇安将村里(今福建武夷山市星村镇)人。二蓝早年跟随福州名儒林泉生学《春秋》,又跟武夷山隐士杜本学《诗经》,博采众长,形成自己的风格,后人评价他们的诗风类似盛唐,兼有中晚唐诗人优点,既学唐人,又不失自己的个性。蓝仁不事科举,一意为诗,“杖履遍武夷”,傲啸山林,过着闲适的田园生活。后辟武夷书院山长,迁邵武尉,不赴。明初内附,例徙濠梁,数月放归,自此隐于闾里。

《酬伯颖见访》拼音标注

chóu bó yǐng jiàn fǎng
kāi mén chūn rì wǎng liáng péng,
fú bìng xiāng yíng kùi wèi néng。
cǎi yào jǐu zhī lái běi gǔ,
zhǒng guā yóu wèi zhù dōng líng。
dān shā biàn huà shén xiān zhú,
bái mào fēng líu yǐn yì chēng。
lǎo wǒ wú yóu jīn lì jiàn,
lú fēng yún hè nǐ tóng dēng。