同七兄寄二李
(宋代)傅察
昔我在淇水,二陆皆少年。伯也气轩昂,丹鹤唳青田。
季方文章士,摛华桃李妍。力学乃未已,有如火始然。
相见一倾盖,便诵胶漆坚。笑语玉麈折,登临蜡屐穿。
时时出秀句,洒若沈疴痊。尔来踰十岁,自当冠貂蝉。
胡为茅屋下,寂寞尚草玄。方今明堂构,收拾栋与椽。
安得刷羽翮,吹嘘送上天。此志傥不遂,何用空言传。
不如李翰林,沉醉自称仙。不如陶彭泽,归来谢尘缘。
但解琴中趣,何妨瓮傍眠。富贵草头露,名誉空中烟。
子意竟何如,余心方寂然。愿求真实语,莫作猾头禅。

傅察
傅察(1089—1126)字公晦,孟洲济源(今属河南)人,北宋中书侍郎傅尧俞重孙。端重有操,为文温丽,遇事若无所可否,非其意萃然不可犯。徽宗崇宁五年(1106)进士,蔡京欲妻以女,拒弗答。曾任青州司法参军、永平、淄川丞,太常博士,兵部、吏部员外郎。宣和七年(1125)冬,接伴金国贺正旦使,道逢金太子斡离不,令下拜,抗辩不屈而死,谥忠肃。事迹见《宋史·忠义本传》。
《同七兄寄二李》拼音标注
tóng qī xiōng jì èr lǐ
xī wǒ zài qí shǔi,
èr lù jiē shǎo nián。
bó yě qì xuān áng,
dān hè lì qīng tián。
jì fāng wén zhāng shì,
chī huá táo lǐ yán。
lì xué nǎi wèi yǐ,
yǒu rú huǒ shǐ rán。
xiāng jiàn yī qīng gài,
biàn sòng xiáo qī jiān。
xiào yǔ yù zhǔ zhé,
dēng lín là jī chuān。
shí shí chū xìu jù,
sǎ ruò shěn kē quán。
ěr lái yú shí sùi,
zì dāng guān diāo chán。
hú wèi máo wū xià,
jì mò shàng cǎo xuán。
fāng jīn míng táng gōu,
shōu shí dòng yǔ chuán。
ān dé shuā yǔ hé,
chūi xū sòng shàng tiān。
cǐ zhì tǎng bù sùi,
hé yòng kōng yán chuán。
bù rú lǐ hàn lín,
chén zùi zì chēng xiān。
bù rú táo péng zé,
gūi lái xiè chén yuán。
dàn jiě qín zhōng qù,
hé fáng wèng bàng mián。
fù gùi cǎo tóu lù,
míng yù kōng zhōng yān。
zǐ yì jìng hé rú,
yú xīn fāng jì rán。
yuàn qíu zhēn shí yǔ,
mò zuò huá tóu shàn。
- 上一篇:伯时往河东戏与廉太分韵道相思之意三首 其二
- 下一篇:牡丹三首 其二