
傅察
傅察(1089—1126)字公晦,孟洲济源(今属河南)人,北宋中书侍郎傅尧俞重孙。端重有操,为文温丽,遇事若无所可否,非其意萃然不可犯。徽宗崇宁五年(1106)进士,蔡京欲妻以女,拒弗答。曾任青州司法参军、永平、淄川丞,太常博士,兵部、吏部员外郎。宣和七年(1125)冬,接伴金国贺正旦使,道逢金太子斡离不,令下拜,抗辩不屈而死,谥忠肃。事迹见《宋史·忠义本传》。
《次韵任伯仲均父诗和唐英之什》拼音标注
cì yùn rèn bó zhòng jūn fù shī hé táng yīng zhī shí
shù zǐ shēng huá jǐu jué chén,
gèng jiāng shī lv̀ zhǎn qīng xīn。
làn rú xiǎo rì pū hóng jǐn,
mù ruò xūn fēng fàn lv̀ píng。
wáng xiè yóu lái duō dà shǒu,
hé líu nà dé bǐ sī rén。
cóng jīn hǎi nèi líu chuán piān,
zài chù cháng yìng hù gǔi shén 。