送朱熙载改官还乡
(宋代)傅察
后来杰出汉云孙,折槛当时谁敢侮。
煌煌圣代见斯人,凛凛遗风振千古。
乘牛不数鲁家侠,衣锦何妨买臣窭。
十年牢落困胶庠,五斗栖迟尚环堵。
唯馀豪气自不除,倾盖向人肝胆吐。
忽然结束事片鞍,轩轩气色浮眉宇。
谓予倚门亲久待,况复枫宸拜明主。
朝廷公卿重荐延,骞腾一鹗生毛羽。
高义如君世所稀,早据要路思裨补。

傅察
傅察(1089—1126)字公晦,孟洲济源(今属河南)人,北宋中书侍郎傅尧俞重孙。端重有操,为文温丽,遇事若无所可否,非其意萃然不可犯。徽宗崇宁五年(1106)进士,蔡京欲妻以女,拒弗答。曾任青州司法参军、永平、淄川丞,太常博士,兵部、吏部员外郎。宣和七年(1125)冬,接伴金国贺正旦使,道逢金太子斡离不,令下拜,抗辩不屈而死,谥忠肃。事迹见《宋史·忠义本传》。
《送朱熙载改官还乡》拼音标注
sòng zhū xī zài gǎi guān huán xiāng
táo táng míng chén yǒu zhū hǔ,
yī xùn kúi yí zūn wén zǔ。
hòu lái jié chū hàn yún sūn,
zhé jiàn dāng shí shúi gǎn wǔ。
huáng huáng shèng dài jiàn sī rén,
lǐn lǐn yí fēng zhèn qiān gǔ。
chéng níu bù shù lǔ jiā xiá,
yī jǐn hé fáng mǎi chén jù。
shí nián láo luò kùn xiáo xiáng,
wǔ dǒu qī chí shàng huán dǔ。
wéi yú háo qì zì bù chú,
qīng gài xiàng rén gān dǎn tǔ。
hū rán jié shù shì piàn ān,
xuān xuān qì sè fú méi yǔ。
wèi yú yǐ mén qīn jǐu dài,
kuàng fù fēng chén bài míng zhǔ。
zhāo tíng gōng qīng zhòng jiàn yán,
qiān téng yī è shēng máo yǔ。
gāo yì rú jūn shì suǒ xī,
zǎo jù yào lù sī bì bǔ 。