读汉留侯唐邺侯传
(清代)阿克敦
大道有消长,哲人在乘时。身心役于物,出处失其宜。
缅彼子房贤,悠然使我思。博浪报韩仇,英声震八陲。
密谋参帷幄,摧项如婴儿。成功以告退,愿与赤松随。
从容儒者风,高踪谁可追。长源旷代合,白衣帝者师。
二京恢复策,千秋竹帛垂。谠议寤人主,骨肉无猜疑。
遐情寄放达,山巅与水湄。汉唐两先生,令闻善保之。
托言养生术,罗网安所施。神仙亦杳渺,功名不可羁。
遗编览夏日,绿叶亚槐枝。

阿克敦
阿克敦(1685—1756),章佳氏,字仲和,一字立恒,又字恒岩。满洲正蓝旗人。康熙四十八年进士,授编修。以学问优,殿试有声名,授侍讲学士。雍正时,历任翰林院掌院学士、署两广总督兼广州将军。乾隆时官至兵部尚书、礼部尚书、太子太保、协办大学士,卒谥文勤,有《德荫堂集》。
《读汉留侯唐邺侯传》拼音标注
dú hàn líu hóu táng yè hóu chuán
dà dào yǒu xiāo cháng,
zhé rén zài chéng shí。
shēn xīn yì yú wù,
chū chù shī qí yí。
miǎn bǐ zǐ fáng xián,
yōu rán shǐ wǒ sī。
bó làng bào hán chóu,
yīng shēng zhèn bā chúi。
mì móu cān wéi wò,
cūi xiàng rú yīng ér。
chéng gōng yǐ gào tùi,
yuàn yǔ chì sōng súi。
cóng róng rú zhě fēng,
gāo zōng shúi kě zhūi。
cháng yuán kuàng dài hé,
bái yī dì zhě shī。
èr jīng hūi fù cè,
qiān qīu zhú bó chúi。
dǎng yì wù rén zhǔ,
gǔ ròu wú cāi yí。
xiá qíng jì fàng dá,
shān diān yǔ shǔi méi。
hàn táng liǎng xiān shēng,
lìng wén shàn bǎo zhī。
tuō yán yǎng shēng zhú,
luō wǎng ān suǒ shī。
shén xiān yì yǎo miǎo,
gōng míng bù kě jī。
yí biān lǎn xià rì,
lv̀ yè yà huái zhī。