遣兴五首 其四
(唐代)刘琏
希仙屏纷杂,遗荣处幽閒。灵元固重扃,鼎炉合神丹。
灏露以为浆,青松以为餐。道积时亦久,丰姿变苍颜。
元功一朝成,飘然出尘寰。螭龙将轺车,鸾鹤承佩环。
傲睨天霞表,望望不可攀。仙山有真乐,何用思人间。
刘琏
刘琏(1348—1379)字孟藻,浙江青田(今属文成)人,刘基之长子。生于元惠宗至正八年,卒于明太祖洪武十二年,年三十二岁。有文行。洪武十年,(1377)为考功监丞,兼试监察御史。出为江西布政司右参政,为胡惟庸党所胁,堕井死。琏工诗,词旨高雅。而运思深挚。著有自怡集一卷,《四库总目》行于世。
《遣兴五首 其四》拼音标注
qiǎn xīng wǔ shǒu qí sì
xī xiān píng fēn zá,
yí róng chù yōu xián。
líng yuán gù zhòng jiōng,
dǐng lú hé shén dān。
hào lù yǐ wèi jiāng,
qīng sōng yǐ wèi cān。
dào jī shí yì jǐu,
fēng zī biàn cāng yán。
yuán gōng yī zhāo chéng,
piāo rán chū chén huán。
chī lóng jiāng yáo chē,
luán hè chéng pèi huán。
ào nì tiān xiá biǎo,
wàng wàng bù kě pān。
xiān shān yǒu zhēn lè,
hé yòng sī rén jiān。