宿茶陵五峰庵
(明代)桑悦
攀萝蹑磴路盘纡,出涧流泉百折馀。地献秫田充佛供,天留松径作僧居。
数声清磬红尘隔,一瓣名香黑业除。喜共山云分半榻,通宵魂梦寄空虚。

桑悦
桑悦(1447—1513)明代学者。字民怿,号思亥,南直隶苏州府常熟(今属江苏)人。成化元年举人,会试得副榜。除泰和训导,迁柳州通判,丁忧,遂不再出。为人怪妄,好为大言,以孟子自况,谓文章举天下惟悦,次则祝允明。工于辞赋,所著《南都赋》、《北都赋》颇为有名。
《宿茶陵五峰庵》拼音标注
sù chá líng wǔ fēng ān
pān luó niè dèng lù pán yū,
chū jiàn líu quán bǎi zhé yú。
dì xiàn shú tián chōng fó gōng,
tiān líu sōng jìng zuò sēng jū。
shù shēng qīng qìng hóng chén gé,
yī bàn míng xiāng hēi yè chú。
xǐ gòng shān yún fēn bàn tà,
tōng xiāo hún mèng jì kōng xū。