餐秀轩

(金朝)王渥

秋风几日摇霜樾,秋色南山两奇绝。野人窗户终日开,要看千秋秦岭雪。

层崖深谷相吐吞,落日白鹿东南奔。野花双塔古兰若,楼观缥缈烟霞昏。

玉山生玉人不识,草木四时空好色。辋川旧与蓝桥通,细水至今流石室。

一川黄叶长安秋,望望不见令人愁。书生不是济时具,收得閒身成此游。

主人开筵留客醉,山雨多情湿征袂。明朝骑马上七盘,回首山家但空翠。

王渥

王渥(?-1232)金代文学家。字仲泽,太原(今属山西)人。兴定二年(1218)进士。调管州司侯,不赴。连辟寿州、商州、武胜三帅府经历官,在军中凡十年。正大七年(1230),正大七年出使宋朝,应对敏捷,有中州豪士之称。还入为尚书省掾,充枢密院经历官,权右司郎中。

《餐秀轩》拼音标注

cān xìu xuān
qīu fēng jī rì yáo shuāng yuè,
qīu sè nán shān liǎng qí jué。
yě rén chuāng hù zhōng rì kāi,
yào kàn qiān qīu qín líng xuě。
céng yá shēn gǔ xiāng tǔ tūn,
luò rì bái lù dōng nán bēn。
yě huā shuāng tǎ gǔ lán ruò,
lóu guān piǎo miǎo yān xiá hūn。
yù shān shēng yù rén bù shì,
cǎo mù sì shí kōng hǎo sè。
wǎng chuān jìu yǔ lán qiáo tōng,
xì shǔi zhì jīn líu shí shì。
yī chuān huáng yè cháng ān qīu,
wàng wàng bù jiàn lìng rén chóu。
shū shēng bù shì jì shí jù,
shōu dé xián shēn chéng cǐ yóu。
zhǔ rén kāi yán líu kè zùi,
shān yǔ duō qíng shī zhēng mèi。
míng zhāo qí mǎ shàng qī pán,
húi shǒu shān jiā dàn kōng cùi。