题溪洲别业赠罗生希晦

(明代)王慎中

孤洲宛在水中央,中有伊人一草堂。四绕波澜绝径术,独开户牖假沧浪。

时时雨点沾春卷,往往滩声聒夜床。寂寞垂帷心自适,最怜地与人间隔。

每看草木无俗容,久对凫鸥尽相识。雾里豹藏已泽文,鷇中鹄养将成翮。

扑几繁香杜若秋,侵裳湿气素烟浮。晶荧曾照香藜火,摇曳尝亲桂树舟。

白露霜时葭菼劲,思君徒欲溯清流。

王慎中

王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。

《题溪洲别业赠罗生希晦》拼音标注

tí xī zhōu bié yè zèng luō shēng xī hùi
gū zhōu wǎn zài shǔi zhōng yāng,
zhōng yǒu yī rén yī cǎo táng。
sì rào bō lán jué jìng zhú,
dú kāi hù yǒu jiǎ cāng làng。
shí shí yǔ diǎn zhān chūn juàn,
wǎng wǎng tān shēng guā yè chuáng。
jì mò chúi wéi xīn zì shì,
zùi lián dì yǔ rén jiān gé。
měi kàn cǎo mù wú sú róng,
jǐu dùi fú ōu jǐn xiāng shì。
wù lǐ bào cáng yǐ zé wén,
kòu zhōng hú yǎng jiāng chéng hé。
pū jī fán xiāng dù ruò qīu,
qīn cháng shī qì sù yān fú。
jīng yíng céng zhào xiāng lí huǒ,
yáo yè cháng qīn gùi shù zhōu。
bái lù shuāng shí jiā tǎn jìng,
sī jūn tú yù sù qīng líu。