水调歌头 春日观田家感述

(明代)王慎中

苍烟横广野,白水满平川。处处郊原,雨足刚及暮春天。

生长元知土性,种植无违农候,老少尽依田。塍笠童犹稚,携筐女正妍。

感吾生,底羁束,甚缠牵。总为区区,口腹一饱受人怜。

数亩隰田宜稻,三径荒园有竹,何必大官钱。幡然平子兴,去学有莘年。

王慎中

王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。

《水调歌头 春日观田家感述》拼音标注

shǔi diào gē tóu   chūn rì guān tián jiā gǎn shù
cāng yān héng guǎng yě,
bái shǔi mǎn píng chuān。
chù chù jiāo yuán,
yǔ zú gāng jí mù chūn tiān。
shēng cháng yuán zhī tǔ xìng,
zhǒng zhí wú wéi nóng hòu,
lǎo shǎo jǐn yī tián。
chéng lì tóng yóu zhì,
xié kuāng nv̌ zhèng yán。
gǎn wú shēng,
dǐ jī shù,
shén chán qiān。
zǒng wèi qū qū,
kǒu fù yī bǎo shòu rén lián。
shù mǔ xí tián yí dào,
sān jìng huāng yuán yǒu zhú,
hé bì dà guān qián。
fān rán píng zǐ xīng,
qù xué yǒu shēn nián。