山游晚宿石室迟洪芳洲不至

(明代)王慎中

众壑生烟日欲低,探幽力尽尚攀跻。松风数里听海涌,径盘谷转行屡迷。

钟声出岫遥知处,閒鹤引步因寻蹊。修柯郁郁闭玄室,流水淙淙灌药畦。

竹下微尘净如扫,窗间巧鸟矜善啼。奇云翕赩千般气,怪石崚嶒百丈梯。

住处每留聊自悦,可人不在与谁携。丹经诵遍山初夕,绿桂香浮月满蹊。

中夜收心偏爱静,平生谋隐此堪栖。行窥石洞逢真髓,只恐君来已作泥。

王慎中

王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。

《山游晚宿石室迟洪芳洲不至》拼音标注

shān yóu wǎn sù shí shì chí hóng fāng zhōu bù zhì
zhòng hè shēng yān rì yù dī,
tàn yōu lì jǐn shàng pān jī。
sōng fēng shù lǐ tīng hǎi yǒng,
jìng pán gǔ zhuǎn xíng lv̌ mí。
zhōng shēng chū xìu yáo zhī chù,
xián hè yǐn bù yīn xún xī。
xīu kē yù yù bì xuán shì,
líu shǔi cóng cóng guàn yào qí。
zhú xià wēi chén jìng rú sǎo,
chuāng jiān qiǎo niǎo jīn shàn tí。
qí yún xì xì qiān bān qì,
guài shí léng céng bǎi zhàng tī。
zhù chù měi líu liáo zì yuè,
kě rén bù zài yǔ shúi xié。
dān jīng sòng biàn shān chū xī,
lv̀ gùi xiāng fú yuè mǎn xī。
zhōng yè shōu xīn piān ài jìng,
píng shēng móu yǐn cǐ kān qī。
xíng kūi shí dòng féng zhēn sǔi,
zhǐ kǒng jūn lái yǐ zuò ní。