题王给事南庄乃翁诗卷
(明代)王慎中
南极徵君长濩落,独傍云峰结茅屋。白日沧浪唯啸歌,青天翠壁聊踯躅。
一从云掩少微星,绮幌萧萧虚素楹。秋风出户猿孤咽,落月在梁鹤自惊。
惟有南庄椅桐树,香叶年年雏鹓翥。
王慎中
王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。
《题王给事南庄乃翁诗卷》拼音标注
tí wáng gěi shì nán zhuāng nǎi wēng shī juàn
nán jí zhēng jūn cháng huò luò,
dú bàng yún fēng jié máo wū。
bái rì cāng làng wéi xiào gē,
qīng tiān cùi bì liáo zhí zhú。
yī cóng yún yǎn shǎo wēi xīng,
qǐ huǎng xiāo xiāo xū sù yíng。
qīu fēng chū hù yuán gū yān,
luò yuè zài liáng hè zì liáng。
wéi yǒu nán zhuāng yǐ tóng shù,
xiāng yè nián nián chú yuān zhù。