登真觉寺浮图
(明代)王慎中
宝塔拔地跻,蛟龙互拿攫。层级凌虚空,危磴盘屈曲。
上之逼星纬,下则俯原壑。超升旷我怀,频憩知足弱。
赤日耀珠光,灵飙响金铎。身高万象出,眺迥二仪廓。
苍然见秦赵,微茫辨渭洛。风驱燕色来,山川翠参错。
飞鸟足下度,归云衣前落。避喧得胜因,了净无真着。
福庭如可留,吾将从玄鹤。
王慎中
王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。
《登真觉寺浮图》拼音标注
dēng zhēn jué sì fú tú
bǎo tǎ bá dì jī,
jiāo lóng hù ná jué。
céng jí líng xū kōng,
wēi dèng pán qū qū。
shàng zhī bī xīng wěi,
xià zé fǔ yuán hè。
chāo shēng kuàng wǒ huái,
pín qì zhī zú ruò。
chì rì yào zhū guāng,
líng biāo xiǎng jīn duó。
shēn gāo wàn xiàng chū,
tiào jiǒng èr yí kuò。
cāng rán jiàn qín zhào,
wēi máng biàn wèi luò。
fēng qū yàn sè lái,
shān chuān cùi cān cuò。
fēi niǎo zú xià dù,
gūi yún yī qián luò。
bì xuān dé shèng yīn,
le jìng wú zhēn zháo。
fú tíng rú kě líu,
wú jiāng cóng xuán hè。