高美亭怀徐少湖

(明代)王慎中

林麓莽苍苍,亭幽人独上。萦回瞰岩岫,沃衍观田壤。

嘉卉散异芳,珍丛发新爽。微阴益峰高,始霁壮泉响。

迹羡鱼鸟闻,心忻草木长。不谐意所钦,终未极兹赏。

王慎中

王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。

《高美亭怀徐少湖》拼音标注

gāo měi tíng huái xú shǎo hú
lín lù mǎng cāng cāng,
tíng yōu rén dú shàng。
yíng húi kàn yán xìu,
wò yǎn guān tián rǎng。
jiā hùi sàn yì fāng,
zhēn cóng fā xīn shuǎng。
wēi yīn yì fēng gāo,
shǐ jì zhuàng quán xiǎng。
jī xiàn yú niǎo wén,
xīn xīn cǎo mù cháng。
bù xié yì suǒ qīn,
zhōng wèi jí zī shǎng。