王慎中
王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。
《和程郡侯游清源山作二首 其一》拼音标注
hé chéng jùn hóu yóu qīng yuán shān zuò èr shǒu qí yī
shān chéng chūn bàn yān guāng hǎo,
wèi zhèng fēng líu jiě tiào dēng。
pán pì piān xún quán pàn shí,
pān yuán měi zhí gǔ shí téng。
míng huā jiàn biàn xiāng zhān lì,
fǎ jié yín chéng xiě yǔ sēng。
shúi yán zhū fú néng xiāng rào,
jí cǐ dān tī yǐ kě líng。