文上人房饯徐山人

(明代)王慎中

久耽幽独类名缁,送客还同惠远期。系勒好嘶香草地,垂杨偏远法筵枝。

杯行寂性生飞动,袂惹空肠怨别离。从此看君分手去,更无人复到茅茨。

王慎中

王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。

《文上人房饯徐山人》拼音标注

wén shàng rén fáng jiàn xú shān rén
jǐu dān yōu dú lèi míng zī,
sòng kè huán tóng hùi yuǎn qī。
xì lè hǎo sī xiāng cǎo dì,
chúi yáng piān yuǎn fǎ yán zhī。
bēi xíng jì xìng shēng fēi dòng,
mèi rě kōng cháng yuàn bié lí。
cóng cǐ kàn jūn fēn shǒu qù,
gèng wú rén fù dào máo cí。