春日登城同舍弟道原

(明代)王慎中

春城曙色晓葱葱,步屣危墙已好风。万井遥分初日下,群山微好远烟中。

歌钟乍动高门闭,车马相从大路通。不悦纷华惟小谢,爱余凉踽本来同。

王慎中

王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。

《春日登城同舍弟道原》拼音标注

chūn rì dēng chéng tóng shè dì dào yuán
chūn chéng shù sè xiǎo cōng cōng,
bù xǐ wēi qiáng yǐ hǎo fēng。
wàn jǐng yáo fēn chū rì xià,
qún shān wēi hǎo yuǎn yān zhōng。
gē zhōng zhà dòng gāo mén bì,
chē mǎ xiāng cóng dà lù tōng。
bù yuè fēn huá wéi xiǎo xiè,
ài yú liáng jǔ běn lái tóng。