钱塘缙上人来泉见访值予卧疾不能见作此投之

(明代)王慎中

窗中伏枕蓬蒿长,城舍荒芜只似村。消尽形容神独壮,都无寝食息空存。

往时宾友全辞社,结夏高僧忽扣门。莫倚文殊能问疾,此中欲答已忘言。

王慎中

王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。

钱塘缙上人来泉见访值予卧疾不能见作此投之》拼音标注

qián táng jìn shàng rén lái quán jiàn fǎng zhí yú wò jí bù néng jiàn zuò cǐ tóu zhī
chuāng zhōng fú zhěn péng hāo cháng,
chéng shè huāng wú zhǐ sì cūn。
xiāo jǐn xíng róng shén dú zhuàng,
dū wú qǐn shí xī kōng cún。
wǎng shí bīn yǒu quán cí shè,
jié xià gāo sēng hū kòu mén。
mò yǐ wén shū néng wèn jí,
cǐ zhōng yù dá yǐ wàng yán。