金山杂诗八首 其五

(明代)王慎中

珠奁玉盌扈繁芳,遗令千秋祗自伤。落月恍闻环佩响,阴风犹自绮罗香。

兰蘅湖上疑湘浦,云雨峰头似巫阳。寂历群山花自发,为看当日倚新妆。

王慎中

王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。

《金山杂诗八首 其五》拼音标注

jīn shān zá shī bā shǒu qí wǔ
zhū lián yù wǎn hù fán fāng,
yí lìng qiān qīu zhī zì shāng。
luò yuè huǎng wén huán pèi xiǎng,
yīn fēng yóu zì qǐ luō xiāng。
lán héng hú shàng yí xiāng pǔ,
yún yǔ fēng tóu sì wū yáng。
jì lì qún shān huā zì fā,
wèi kàn dāng rì yǐ xīn zhuāng。