金山杂诗八首 其三

(明代)王慎中

沓嶂回峦莽不分,紫烟苍霭晚氛氲。楼台拔地千层起,钟鼓中天四野闻。

画栋雕甍回日月,曲池伏窦定风云。高僧尽住黄金宇,护敕并镌睿藻文。

王慎中

王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。

《金山杂诗八首 其三》拼音标注

jīn shān zá shī bā shǒu qí sān
tà zhàng húi luán mǎng bù fēn,
zǐ yān cāng ǎi wǎn fēn yūn。
lóu tái bá dì qiān céng qǐ,
zhōng gǔ zhōng tiān sì yě wén。
huà dòng diāo méng húi rì yuè,
qū chí fú dòu dìng fēng yún。
gāo sēng jǐn zhù huáng jīn yǔ,
hù chì bìng juān rùi zǎo wén。