检荒行田野中

(明代)王慎中

秋巡躬适野,不给愧民康。尝馌知非旨,观场愁大荒。

行间除茂草,息处就阴棠。老稚无惊避,吾来省尔方。

王慎中

王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。

《检荒行田野中》拼音标注

jiǎn huāng xíng tián yě zhōng
qīu xún gōng shì yě,
bù gěi kùi mín kāng。
cháng yè zhī fēi zhǐ,
guān cháng chóu dà huāng。
xíng jiān chú mào cǎo,
xī chù jìu yīn táng。
lǎo zhì wú liáng bì,
wú lái shěng ěr fāng。