木兰花慢 寿陈介轩

(宋代)张伯淳

问家传旧物,有清节,与高风。任野色充庭,俗尘扫迹,谈笑从容。野涯但随分足,比孟尝、襟度只差穷。曾是贞元朝士,本来湖海元龙。旦评。推分许轩翁。万□一词同。喜渐近稀年,从教发白,目炯双瞳。蟾钩又还乍吐,对荷香、莫放酒尊空。砌下芝兰竟爽,年年家庆图中。

张伯淳

张伯淳(1242—1302),字师道,号养蒙,崇德(今浙江桐乡)人。祖父张汝昌,官至迪功郎,与石门酒官张子修为邻,两家并有池馆园林之胜,号东西园,结社觞咏,时称东西二张。父张琥,南宋嘉定十三年(1220)进士,累官朝议大夫、崇德开国男。与赵孟頫为中表,人物相望。张伯淳9岁举童子科,以父荫铨迪功郎、淮阴尉,改扬州司户参军。

《木兰花慢 寿陈介轩》拼音标注

mù lán huā màn shòu chén jiè xuān
wèn jiā chuán jìu wù,
yǒu qīng jié,
yǔ gāo fēng。
rèn yě sè chōng tíng,
sú chén sǎo jī,
tán xiào cóng róng。
yě yá dàn súi fēn zú,
bǐ mèng cháng 、 jīn dù zhǐ chà qióng。
céng shì zhēn yuán zhāo shì,
běn lái hú hǎi yuán lóng。
dàn píng。
tūi fēn xǔ xuān wēng。
wàn □ yī cí tóng。
xǐ jiàn jìn xī nián,
cóng jiào fā bái,
mù jiǒng shuāng tóng。
chán gōu yòu huán zhà tǔ,
dùi hé xiāng 、 mò fàng jǐu zūn kōng。
qì xià zhī lán jìng shuǎng,
nián nián jiā qìng tú zhōng 。