王慎中
王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。
《留都二首 其一》拼音标注
líu dū èr shǒu qí yī
tú rán wǎng rì jīn jiā lì,
dì zuò tiān kāi qí zài sī。
wú chǔ huāng jiāo yǎn zuò yuàn,
jiāng huái líu zài jí wèi chí。
rén kuā cái zǎo chēng sān jié,
jiā yìng xīng wén zhì bǎi sī。
tài xī lìu zhāo cí fù kè,
fāng hūi kōng xiǎng shèng quán shí。